Diễn đàn tập thể lớp 712
>> Đăng nhập : Bạn đã có tài khoản ở forum click vào để gõ ID và password.
>> Đăng ký : Bạn chưa có tài khoản ở forum, đăng ký 1 tài khoản để tham gia thảo luận.
===========================================
Khách viếng thăm không có thể xem toàn bộ nội dung được chia sẻ.
Chúc các bạn vui vẻ khi tham gia diễn đàn lớp Diễn đàn lớp 7/12 .Mọi ý kiến đóng góp vui lòng đăng vào mục “Ý kiến, đóng góp [Ideas & Suggestion]”
Thay mặt ban quản trị chân thành cảm ơn.Chúc các bạn có những giây phút vui vẻ khi tham gia diễn đàn!

Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập



Người bạn qua điện thoạiXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Wed Nov 30, 2011 5:38 pm
avatar
[CĐ-Teen 7/12] - bachtuoc24
Tước hiệuVip

Vip
Hiện Đang:
Profile bachtuoc24
Tiger
Tổng số bài gửi : 153
Birthday : 04/02/1999
Join date : 17/11/2011
Tuổi : 19
Đến từ : Nhà tui
Tiger
Tổng số bài gửi : 153
Birthday : 04/02/1999
Join date : 17/11/2011
Tuổi : 19
Đến từ : Nhà tui

Bài gửiTiêu đề: Người bạn qua điện thoại
Xem lý lịch thành viên

Tiêu đề: Người bạn qua điện thoại

Ðây là lời kể lại của một người đàn ông làm việc ở Sở cảnh sát thành phố NewYork. Một hôm anh gọi điện thoại cho ai đó, nhưng lại gọi nhầm một số khác. Một giọng nói lạnh lùng, khô cứng của một người đàn ông lớn tuổi trong điện thoại đã gây sự tò mò trong anh, anh quyết định gọi lại cho ông ta tìm hiểu và cuối cùng cũng làm quen được với ông ấy, biết được nhiều điều thú vị về ông ấy. Ðó là Adolf Meth, 88 tuổi, trước đây cũng làm việc lâu năm tại Sở cảnh sát thành phố NewYork, không gia đình, không bạn bè, những người thân thuộc với ông đều đã không còn, Adolf đã sống trong sự cô đơn của tuổi già suốt 20 năm như thế. Cho đến khi ông nhận được cú điện thoại nhầm số... Họ đã nhận thấy ở nhau nhiều điểm tương đồng, họ cảm thấy thân thuộc và cần nhau, dù chỉ là qua điện thoại. Anh xem Adolf như là cha của mình, học hỏi nhiều điều từ ông ấy. Adolf cũng vậy, cuộc sống của ông đột nhiên như có một nguồn sáng mới, như ngọn đèn được tiếp thêm dầu, bừng lên rực cháy....

Ðã qua 4 tháng anh nói chuyện với Adolf qua điện thoại mà chưa hề gặp mặt. Một tối nọ, Adolf nói với anh rằng sinh nhật lần thứ 89 của ông sắp đến. Sau khi chuẩn bị các món quà cho ông, bánh sinh nhật với 89 ngọn nến và tự tay làm cho ông tấm thiệp và nhờ tất cả các nhân viên trong phòng cảnh sát nơi anh làm việc ký tên tặng ông, anh quyết định làm ông bất ngờ bằng cách tự tìm đến nhà ông để được gặp mặt, để được tận tay gửi ông món quà...

Anh tìm đến căn hộ 1H, là nhà của ông. Nhìn và tên trên hòm thư trước cổng, anh biết anh đã tìm đúng chỗ.

Trái tim anh lúc này thật sự xúc động và hồi hộp... Anh gõ lên cửa nhà Adolf, không có tiếng trả lời, anh lại gõ mạnh hơn...

Người đưa thư gần đó nhìn anh và nói: "Không có ai sống ở đó đâu"

"Vâng", anh trả lời như không biết, vì anh nghĩ, Adolf là người sống cô độc, ít giao tiếp nên không ai biết ông, giống như cách ông nói chuyện trong điện thoại vậy.

"Anh là họ hàng hay là gì của ông ấy?"

"Không, chỉ là một người bạn"

"Tôi rất tiếc, " anh ta nói nhỏ, "nhưng ông Meth đã mất ngày hôm kia rồi."

Chết? Adolf? Trong phút chốc, tôi chết lặng. Tôi đứng đó... sốc và không tin vào những gì mình nghe. Sau đó, tôi trấn tĩnh lại một chút, cám ơn người đưa thư và quay bước trong ánh mặt trời xế trưa. Tôi bước về phía xe, mắt mờ đi...

Ði một đoạn, suy ngẫm, anh chợt cảm thấy thấm thía tình cảm bạn bè. Cuộc sống có những giây phút làm cho ta bừng tỉnh, cảm nhận được những tình cảm quý báu mà bấy lâu ta dường như lãng quên....

Lần đầu tiên, anh thật sự cảm thấy rất thân thuộc, gần gũi với Adolf...

Từ từ, tôi cảm thấy luồng hơi nóng dâng lên trong tôi. Tôi nghe lại giọng nói Adolf vang lên, "Nhầm số!", tôi nghe tiếng ông hỏi tôi tại sao tôi muốn gọi ông lại lần nữa...

"Bởi vì ông rất quan trọng, Adolf", tôi đứng đó và nói lớn vào khoảng không. "Bởi vì tôi là bạn ông."

Tôi đặt món quà sinh nhật chưa được mở phía ghế sau xe. Mở máy, tôi quay sang nhìn phía bên vai và nói thầm, "Adolf, con không gọi nhầm số đâu, con đã tìm thấy cha."

Sưu tầm




--------------------------------------------------

Sự cô đơn là điều mà hầu như ai cũng sợ. Vì thế nên chúng ta sẽ hiểu Adolf đã vui như thế nào khi đã tìm được một người có thể là bạn, có thể là con trai dù chỉ qua 1 chiếc điện thoại vô tri. Và sự vui sướng đó khiến người đọc cũng muốn chết lặng khi biết Adolf chết. Quả là 1 kết thúc không co hậu! Nhưng bạn có công nhận với tôi rằng nhờ có kết thúc như vậy mà mỗi chúng ta sẽ tự nhìn nhận lại thái độ của mình với người xung quanh như bạn Truc Phuong đã viết "có những người mà có lúc mình không nghĩ họ quan trọng... nhưng khi ... rời xa, ta mới thấy họ cần thiết.....". Chính vì vậy thì tại sao chúng ta không thể mở rộng vòng tay để đón nhận tất cả những tình cảm tốt đẹp ấy? Hãy mở rộng lòng mình bạn nhé, và biết đâu khi đó bạn sẽ cảm nhận được nhiều hơn bây giờ........

Tài Sản của bachtuoc24
Chữ ký của bachtuoc24

Copy đường link dưới đây gửi đến nick yahoo bạn bè!

Người bạn qua điện thoại

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Bài viết sưu tầm nên ghi rõ nguồn hoặc viết (Sưu Tầm). * Không dùng những ngôn từ thiếu lịch sự.* Tránh spam nhảm những chủ đề không liên quan.
* Bấm nút A/a bên góc phải nếu gặp vấn đề khi chèn hình vui.
* Nếu thấy bài viết hay, hãy bấm nút để khích lệ người viết.
Yêu cầu viết tiếng Việt có dấu.
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn tập thể lớp 712 :: :: -‘๑’ QUÀ TẶNG CUỘC SỐNG -‘๑’ :: :: Kinh nghiệm sống-
 
Đăng ký
Quà tặng âm nhạc


GMT +7. Hôm nay: Thu Sep 20, 2018 10:01 pm


Skin Uhm.vn
Hosted by Forumotion
Powered by PhpBB2
Ripped by ligerv
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Have a free blog with Sosblog